Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

Thư ngỏ gửi ban lãnh đạo về Vũng Áng Formosa

Thư Ngỏ
Hà Nội, ngày 18 tháng 7 năm 2016
Kính gửi
Quốc hội khoá 14 của nước Cộng Hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
Đồng kính gửi các quý vị
– Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư ĐCSVN,
– Trần Đại Quang, Chủ tịch nước CHXHCNVN,
– Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Chính phủ nước CHXHCNVN,
– Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội khoá 14

Xin thưa,

I
Vì những thảm hoạ môi trường đã, đang xảy ra và những hệ luỵ đang uy hiếp sự tồn vong của đất nước, tôi là công dân Nguyễn Trung, xin trân trọng đề nghị Quốc Hội khoá 14 tiến hành trưng cầu ý dân cho 3 (ba) vấn đề sau đây:

1. Đóng cửa và xoá bỏ khu công nghiệp Vũng Áng Formosa đang tồn tại và hoạt động theo giấy phép hiện hành.

2. Chuyển cảng biển Sơn Dương với tính chất là một bộ phận cấu thành của khu công nghiệp Vũng Áng Formosa thành cảng biển BT (Build and Transfer – xây dựng và chuyển giao) của nước Cộng Hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, do chủ thể Khu công nghiệp Vũng Áng Formosa xây dựng và chuyển giao cho phía Việt Nam theo luật pháp của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam dành cho thể thức “xây dựng & chuyển giao (BT)”.

3. Quốc hội khoá 14 ra lời kêu gọi nhân dân đứng lên đoàn kết bảo vệ môi trường: Toàn dân dốc sức cứu môi trường bị xâm hại như cứu hoả cho đất nước, đồng thời nỗ lực bảo vệ, tôn tạo môi trường hiện còn gìn giữ được; cùng nhau hậu thuẫn, thúc đẩy và giám sát trong cả nước việc thực thi pháp luật và các chủ trương chính sách đã ban hành liên quan đến bảo vệ môi trường; tham gia sửa đổi hệ thống luật pháp và các chủ trương chính sách hiện hành liên quan đến nhiệm vụ bảo vệ môi trường trong tình hình mới của đất nước; tranh thủ mọi sự giúp đỡ có thể của cộng đồng thế giới cho việc cứu và bảo vệ môi trường của đất nước.

II
Xin được kiến giải sau đây cho ba việc cần phải làm nêu trên:
1. Về đóng cửa khu công nghiệp Vũng Áng Formosa

Xem xét mọi mặt những sự việc đã xảy ra và các hệ luỵ trong thực tiễn nước ta từ nhiều năm nay, gần đây nhất là tình trạng bế tắc và những gánh nặng nhiều mặt ngày càng lớn đất nước đang phải chịu đựng do việc khai thác bauxite Tây Nguyên; đánh giá sự lũng đoạn nham hiểm từ bên ngoài và tình trạng yếu kém chưa từng có do tha hoá tệ hại của hệ thống chính trị và quản trị quốc gia, lại trong bối cảnh đất nước đang cùng một lúc phải đối phó với nhiều khó khăn chồng chất – từ tình trạng đất nước đang bên miệng hố chiến tranh của khu vực và nguy cơ bị xâm lược, đến biết bao nhiêu thách thức kinh tế – chính trị – văn hoá – xã hội dồn dập.., cá nhân tôi thấy phải đóng cửa ngay khu công nghiệp Vũng Áng Formosa. Đây là giải pháp vô cùng cấp bách, đỡ tổn thất nhất và bớt đau đớn nhất cho đất nước, ngõ hầu mở được lối thoát cho quốc gia ra khỏi tình thế nguy hiểm hiện nay. Thực tế đang cho thấy: Ung nhọt Vũng Áng Formosa còn tồn tại thêm một ngày, đất nước sẽ thối vỡ thêm một ngày.
Cần dứt khoát cấm việc sản xuất thép tại đây, vì các lý do:

(a) công nghệ sản xuất thép Formosa đem về Vũng Áng lạc hậu và gây ô nhiễm nặng rất khó xử lý, lại thêm sự quản lý và giám sát từ phía nước ta có quá nhiều yếu kém và lỗ hổng,

(b) từ hàng chục năm nay cung đã vượt cầu khiến thị trường thép trên thế giới hầu như đóng băng, mặt khác quy mô sản xuất thép của Vũng Áng Formosa quá lớn và những ưu đãi ngoại lệ đến khó hiểu nó được hưởng có thể đè bẹp công nghiệp thép hiện có trong nước ta,

(c) toàn bộ khu công nghiệp Vũng Áng Formosa hiện nay hàm chứa và đang phát sinh quá nhiều hiểm hoạ mọi mặt – bao gồm cả lĩnh vực an ninh quốc phòng – vượt tầm xử lý hiện nay của nước ta,

(d) đẩy nước ta lún sâu vào tình trạng là bãi thải công nghiệp cho nước ngoài, gia tăng sự lệ thuộc kinh tế – chính trị của đất nước, tạo điều kiện cho bên ngoài lũng đoạn ngày càng sâu vào nội tình nước ta…

Để giảm thiểu tổn thất cho phía nước ta cũng như cho bên đầu tư nước ngoài, sau khi quyết định đóng cửa khu công nghiệp Vũng Áng Formosa, có thể đàm phán cấp phép mới cho khu kinh tế này theo đúng pháp luật hiện hành và thuận chiều với con đường phát triển của nước ta trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại như đã ghi trong Hiến pháp 2013 – bao gồm cả những vấn đề liên quan đến bảo vệ môi trường, kiên quyết loại bỏ các ưu đãi vượt/phá luật hoặc xâm hại chủ quyền và an ninh quốc gia.

2. Về việc chuyển cảng Sơn Dương của khu công nghiệp Vũng Áng Formosa thành cảng biển BT của Việt Nam
Các đặc quyền khu công nghiệp Vũng Áng Formosa được hưởng, cách vận hành của nó mang tính loại trừ hoặc vô hiệu hoá sự quản lý và quyền giám sát của nước chủ nhà, cùng với thời hạn thuê đất 70 năm và những hình thức lũng đoạn khác đã xảy ra, về nhiều mặt khu công nghiệp Vũng Áng Formosa đậm nét của một vùng đất tô nhượng ngay trên vị trí chiến lược của nước ta. Thực tế địa kinh tế và địa chính trị hiện nay của nước ta và trong khu vực không cho phép nước ta chấp nhận thực trạng này, nhất là đất nước ta đang ở trong tình trạng bên miệng hố chiến tranh của khu vực và cùng một lúc đang phải đối phó với nhiều thách thức hiểm nghèo từ nhiều phía. Trong bối cảnh như vậy, không thể chấp nhận có một cảng nước sâu có tính chất chiến lược của đất nước và trong khu vực Biển Đông là cảng Sơn Dương lại nằm lọn trong tay nước ngoài – cụ thể ở đây là Khu công nghiệp Vũng Áng Formosa, với các thành phần tham gia có không ít nghi vấn. Nhất thiết cần khắc phục ngay thực trạng đất nước trên thực tế đang “bị thọc sườn” như vậy, bằng việc chuyển đổi ngay cảng Sơn Dương với tính chất là cảng riêng của khu công nghiệp Vũng Áng Formosa thành cảng Sơn Dương “BT”, do nhà nước Việt Nam trực tiếp vận hành với các thể thức “BT” của luật pháp Việt Nam dành cho nhà đầu tư nước ngoài.

3. Về việc Quốc hội khoá 14 kêu gọi nhân dân cả nước đứng lên bảo vệ môi trường
Do những nguyên nhân chủ quan của trình độ phát triển, chế độ chính trị và con người, những nguyên nhân của tự nhiên, nhìn chung tình trạng ô nhiễm và huỷ hoại môi trường ở nước ta có thể nói đang ở mức báo động. Biến đổi khí hậu như đang diễn ra càng làm cho tình hình thêm quyết liệt. Tuy nhiên cần nhấn mạnh tệ nạn tham nhũng và những hệ luỵ, các hành động ăn cắp và ăn cướp tài nguyên quốc gia, cung cách làm ăn “bóc ngắn cắn dài.., kẻ ăn ốc người đổ vỏ…”, sự bất cập của hệ thống chuyên môn và quản trị quốc gia, cùng với thực trạng chưa tạo ra được sự quan tâm đúng mức của từng người dân cho bảo vệ môi trường đang là những nguyên nhân trầm trọng nhất. Đất nước đứng trước tình hình môi trường bị ô nhiễm hay phá huỷ đang gây ra những tổn thất ngày càng khó khắc phục, thậm chí đang kìm hãm hoặc kéo lùi sự phát triển của đất nước, mang lại ngày càng nhiều khó khăn và bất hạnh cho nhân dân, an ninh và tiền đồ phát triển của quốc gia bị uy hiếp. Đặc biệt thảm hoạ Formosa trên vùng biển Miền Trung đang gây ra nhiều hậu quả rất nghiêm trọng và lâu dài chưa lường hết được về các mặt bảo vệ môi trường sống, kinh tế nói chung và kinh tế biển nói riêng, bảo vệ biển đảo quốc gia, an ninh quốc phòng; quy mô vùng biển bị huỷ hoại quá lớn chưa có lý giải thuyết phục. Cần phải công khai minh bạch cho cả nước biết rõ toàn bộ tình hình của thảm hoạ này, phương hướng và các bước đi khắc phục để huy động sự tham gia của cả nước, tranh thủ sự giúp đỡ của cộng đồng quốc tế.

Đã đến lúc Quốc hội khoá 14 cần kêu gọi toàn thể nhân dân đứng lên cứu môi trường bị xâm hại như cứu hoả cho cả nước, chung tay bảo vệ và tôn tạo môi trường còn gìn giữ được. Quốc hội quyết định ngay việc dứt khoát nghiêm cấm mọi hành vi trấn áp tinh thần và nỗ lực của nhân dân đứng lên bảo vệ môi trường. Tình hình đã đến lúc phải coi sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc trong giai đoạn và hoàn cảnh cụ thể hiện nay của đất nước bắt đầu từ cứu môi trường bị xâm hại như cứu hoả cho cả nước, kêu gọi toàn dân dốc toàn lực và ý chí cho gìn giữ và bảo vệ môi trường để đẩy mạnh đất nước phát triển. Điều này chẳng những đúng với đòi hỏi khắc phục thảm hoạ môi trường đang xảy ra trên phần lớn biển Miền Trung, đúng với đấu tranh chặn đứng nạn ăn cắp và ăn cướp tài nguyên quốc gia, đúng với tạo áp lực bảo vệ và thực thi pháp luật – kỷ cương quốc gia nói chung và nhiệm vụ bảo vệ môi trường nói riêng, đúng với những đòi hỏi bảo vệ sức khoẻ và hạnh phúc của nhân dân, xây dựng văn hoá của nếp sống văn minh, đúng với đòi hỏi thực hiện và nâng cao vai trò là chủ đất nước của nhân dân… Có một nhân dân đoàn kết và làm chủ đất nước như thế, Việt Nam là bất khả xâm phạm và sẽ có tất cả!

Tôi chỉ lo hiểu biết của mình không nói lên hết được những điều cần nói ở đây. Song tôi hoàn toàn tin rằng trong hoàn cảnh hiện nay của đất nước, vận động cả nước đứng lên cứu môi trường bị xâm hại như cứu hoả, ra sức bảo vệ và tôn tạo môi trường còn gìn giữ được sẽ là bước đi đầu tiên mở ra con đường đổi đời đất nước và từng người dân.

II
Tôi hình dung được cái giá đất nước phải trả rất lớn và cả nước phải nỗ lực rất gian khổ trên các phương diện kinh tế, chính trị, pháp lý, đối ngoại… cho thực hiện ba việc phải làm đã trình bầy trên (phần I). Sẽ là vô cùng đau đớn, song tôi cả quyết đấy là con đường “rẻ nhất” (với nghĩa đỡ tổn thất nhất) và là duy nhất mở ra cho đất nước lối thoát khỏi những nguy hiểm nhiều bề hiện nay, nhờ đó nước ta giảm được tụt hậu, và đồng thời có thể tạo ra thế và lực chuyển sang một giai đoạn phát triển mới.

Ba việc cực khó và vô cùng quan trọng này đòi hỏi cả nước phải hy sinh phấn đấu rất lớn, chính vì thế cần tổ chức trưng cầu ý dân để được chấp thuận và để cả nước một lòng một chí quyết tâm thực hiện. Cả nước sẽ sát cánh cùng với Quốc hội và Chính phủ phát huy trí tuệ, nghị lực và mọi nguồn lực để tìm ra cách thực hiện – đúng với tinh thần ngàn đời nay của đất nước: Thuận mọi bề không dân đành chịu, khó triệu bề dân liệu cũng xong!

Thiết nghĩ, trong bối cảnh hiện tại của đất nước ta và khu vực, lựa chọn ba việc phải làm như trình bầy trên sẽ dấy lên một tinh thần Việt Nam mới đất nước lúc này nhất thiết phải có, để có thể đứng vững trên Biển Đông đầy sóng gió, và để làm được nghĩa vụ của mình vì hoà bình, hợp tác và phát triển đối với cộng đồng khu vực và quốc tế.

Quyết định trưng cầu ý dân về tiến hành ba việc trọng đại này, Quốc hội khóa 14 hiển nhiên sẽ khai phá được cho chính mình con đường nương tựa vào nhân dân để xây dựng nhà nước pháp quyền của dân, do dân, vì dân phù hợp với những đòi hỏi mới của đất nước trong bối cảnh của khu vực và thế giới hôm nay.

Thư ngỏ này tôi đồng gửi đến Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân với mong mỏi các quý vị, với tính cách là những đại diện cao nhất của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong hệ thống chính trị của đất nước, sẽ làm cho Đảng của mình trở thành động lực quyết định của cả nước trong việc thực hiện ba việc phải làm đầy thách thức và khó khăn gian khổ này.

Tôi khát khao được bộc bạch với nhân dân cả nước ba việc hệ trọng phải làm nêu trong thư ngỏ này. Vì vậy, tôi kính mong Quốc hội khoá 14 trả lời kiến nghị của tôi cũng dưới hình thức thư ngỏ để bạch hoá với cả nước ý kiến của Quốc hội.

Trân trọng

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Tin vui: Ngư dân Nghệ An tiếp tục khởi kiện Formosa


Vào lúc 6 giờ 30 phút sáng 18/7/2017, khoảng 30 người đại điện cho bà con Quỳnh Lưu tiếp tục đi nạp đơn khởi kiện Formosa tại toà án nhân dân tỉnh Nghệ An.
Linh mục Giuse Phan Sỹ Phương trưởng ban Hỗ Trợ Ngư Dân Miên Trung, Linh mục Antôn Nguyễn Văn Đính quản hạt Thuận Nghĩa... dẫn đoàn vào toà án tỉnh nghệ an để nạp khởi kiện Formosa cho đến cùng.
Đến 8 giờ 30 phái đoàn đã vào đến toà án, những người được đại diện cho người dân ở Quỳnh Lưu hớn hở, ôm những thùng đơn kiện trong niềm hân hoan đầy quyết tâm đuổi Formosa ra khỏi Việt Nam.

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

Formosa và nhiệt điện Vĩnh Tân đang nhấn chìm dân tộc

Lê Văn Sơn
Nhiệt điện Vĩnh Tân đang cộng hưởng với Formosa nhấn chìm dân tộc này trong biển độc. Người dân Việt Nam đang được đưa tang về miền thủy táng bởi bản hòa tấu ma quái được cất lên từ dàn nhạc Formosa - Vĩnh Tân dưới đôi cánh tay nhạc trưởng tài tình đảng cộng sản.
Lời ai điếu sặc mùi tử khí, tiếng ai oán kéo dài hết dãy duyên hải miền Trung. Mặc nhiên đâu đó vẫn có những kẻ cười cợt, vui sướng vì đang được hưởng lợi từ những dịch vụ đám tang cho dân tộc này.
Không còn đâu cho anh, cho em, cho con của chúng mình, nơi đâu là cá ăn, nơi đâu là nước uống, nơi đâu yên hàn sấn chân vào lòng biển mặn mòi. Hôm qua, hôm nay, tương lai và suốt đời, biển đang chết, cá thì đã hết. Dân tộc này dõi bước về nơi đâu, chỉ thấy cảnh tượng trước mắt, từng đoàn người phù tang trắng biển lê lết trên cát trắng quạnh hiu.
Vẫn có tiếng thúc giục trong tim mình, vì ngày nay ta lo hôm mai, vì tương lai ta lo hiện tại, bởi đất nước mãi luôn vần xoay và cuộc sống tang thương từng ngày dưới ách chế độ cộng sản này.
Biển khơi xa thì Trung Cộng án ngữ, nơi gần bờ thì thủy sinh bị tàn phá xác xơ.
"Mười bảy tuổi chúng ta thường tới đó
Nói rất nhiều về những cửa biển xa
Cái tuổi trẻ ồn ào mà cay cực của ta". -Thơ Lưu Quang Vũ.
P.s: Ảnh / Biển mùa vắng cá - Bùi Lan Anh

Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

Tại sao phải khởi tố vụ án cấp phép Formosa?


Do tính chất quá nghiêm trọng của vụ việc, Vụ án xả thải gây cá chết hàng lọat của Formosa phải bị truy tố theo luật tố tụng hình sự, đó là điều mà chính phủ Việt Nam không thể trốn tránh. Đã có hàng nghìn đơn kiện của dân chúng, những người trực tiếp bị hại, và của hàng chục tổ chức, hội đoàn chính trị và xã hội dân sự. Các tổ chức phi chính phủ quốc tế có thể cũng đang chuẩn bị khởi kiện ra toà Quốc tế. Hoặc chính phủ phải xử Formosa theo đúng luật, hoặc chính Chính phủ phải chịu xét xử cuả công luận, cuả dân chúng. Đảng và Chính phủ nếu cố tình lấp liếm cho kẻ phạm tội, sẽ trở thành kẻ đồng lõa với tội ác. Nếu Chính phủ đứng ở vị trí bị can, thì cái chế độ mà đảng đang nắm quyền sẽ phải đứng trước vành móng ngựa. Điều này phải được hiểu rằng, nếu đảng không xử thì dân sẽ xử, dân sẽ xử cả tội phạm Formosa và xử cả tư cách cầm quyền của đảng.

Nhưng nếu Formosa chỉ là kẻ gây tội ác, bản thân nó không chịu trách nhiệm về sự có mặt của nó tại Việt nam và nhất là có mặt tại Vũng Áng Hà Tĩnh, một địa điểm nhạy cảm có một không hai trên dải đất hình chữ S. Tập đoàn Formosa là tập đoàn tội phạm môi trường nổi tiếng trên thế giới, nếu nó có mặt và gây tội tại Việt nam thì cái tội ác ấy phải do những người cấp phép cho nó chịu trách nhiệm.


Theo chủ tịch hội đồng dân tộc Quốc hội, Hà Ngọc Chiến, “đây là dự án đầu tư nước ngoài được phê duyệt rất nhanh, đánh giá tác động môi trường cũng được phê duyệt rất nhanh. Sau khi nhà đầu tư được cấp phép(rất nhanh) thì các yêu sách cũng được đáp ứng rất nhanh và cuối cùng hậu quả thảm hoạ cũng đến rất nhanh, mặc dù chưa hoạt động chính thức, mới chỉ vận hành”.

Theo ông Chiến, riêng với vụ Formosa “phải làm rõ nguyên nhân liên quan đến quản lý nhà nước, trách nhiệm thẩm định, phê duyệt, kiểm tra, giám sát cả quá trình để xác định lỗi chủ quan như thế nào. Cần làm rõ mới có uy tín với cử tri, với nhân dân. ”


Trên tờ Một Thế Giới, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan yêu cầu “Cần nêu đích danh ai cho phép Formosa hoạt động”.

Thế mà vưà rồi lại có ý kiến cho rằng “ đòi hỏi truy tố những kẻ cấp phép cho Formosa chỉ là hướng vạch ra cho dư luận đi vào chỗ rối mù mịt và cuối cùng là mệt mỏi buông xuôi”. Chưa rõ ý kiến này có ý định chạy tội cho ông Dũng và những tội phạm do hệ thống quản trị 10 năm của ông này tạo ra hay không, nhưng có thể thấy, việc cấp phép đầu tư cho Formosa là nguyên nhân trực tiếp tạo ra tác nhân gây tội, dẫu có “rối mù” cũng phải truy cho ra, không thể để sót người, lọt tội.

Tất nhiên, sẽ chẳng có báo chí chính thống nào dám nêu đích danh, nếu không truy tố vụ việc ra toà. Nhưng cũng chẳng có người Việt nào không biết, những người cấp phép cho Formosa, trước hết là ba ông. Một là ông cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người duy nhất có quyền chấp nhận đơn xịn đầu tư của Formosa, và là người phê duyệt cuối cùng theo phân cấp của Quốc hội. Hai là ông nguyên phó thủ tướng quản lý xây dựng và công nghiệp Hoàng Trung Hải, là người ký công văn 323/Ttg “đồng ý cho tập đoàn Formosa lập Dự án Nhà máy thép Vũng Áng” và công văn 869/Ttg “cho phép Tập đoàn Formosa thực hiện Dự án đầu tư khu liên hợp Gang thép và cảng sâu Sơn Dương tại Vũng Áng”. Thứ ba là vị thủ phạm trực tiếp, người đích thân chuyển tờ trình xin đầu tư của Formosa lên Thủ tướng và vận động hành lang các bộ ngành cho Formosa, là cựu bí thư kiêm chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh, ông Võ Kim Cự.


Cùng với mấy ông này là hàng ngũ những ông bộ, thứ trưởng ký tên trong hồ sơ ký duyệt dự án, là những chữ ký bắt buộc phải có theo luật đầu tư, bao gồm bộ Quốc phòng, bộ Công an, bộ Kế hoạch và Đầu tư, bộ Khoa học và Công nghệ, bộ Công thương, bộ Xây dựng, bộ Tài nguyên Môi trường, bộ Tài chính, bộ Nông nghiệp và phát triển Nông thôn, bộ Y tế. Xét xử “vụ án cấp phép” thực chất là xét xử Chính phủ ông Nguyễn Tấn Dũng.


Vụ thải độc ra biển của Formosa gây cá chết, tác động trực tiếp cuộc sống hàng triệu người, có nguy cơ huỷ hại môi sinh hàng trăm năm, bắt buộc phải bị truy tố hình sự, bởi vì với một vụ án mà phạm nhân là một pháp nhân, chỉ có Toà mới đủ thẩm quyền phán quyết tiền bồi thường, và chỉ có Toà mới quy định thể thức bồi thường. 500 triệu USD chỉ là sự thoả thuận giữa tội phạm Formosa với bộ Công an và bộ Tài nguyên Môi trường, không căn cứ trên cơ sở khoa học pháp lý, và cơ chế bồi thường, biện pháp thực hiện bồi thường phải do cơ quan thi hành án của Toà quy định, không phải do Chính phủ phân công nhau để có thể tiền bồi thường đến tay ai, vào nhà nào, không ai có thể biết.

Vụ án cấp phép là vụ án có tính đương nhiên, vì đó là nguyên nhân trực tiếp tạo ra sự có mặt của tội phạm Formosa tại Vũng Áng. Tính chất phức tạp và ẩn chứa yếu tố tham nhũng gây tổn thất nghiêm trọng cho tài sản xã hội, tài nguyên của đất nước, sinh mạng và đời sống người lao động. 

Vụ án cấp phép sẽ phải làm sáng tỏ tại sao một dự án như vậy lại có thể được cấp phép một cách quá nhanh chóng và dễ dàng một cách bất bình thường?

Tháng 1/2008, Formosa có tờ trình thủ tướng xin đầu tư, tháng 3/2008 Hoàng Trung Hải ký công văn đồng ý cho Formosa lập dự án. Tháng 6//2008, tức là chỉ sau ba tháng, Hoàng Trung Hải ký công văn giao cho Formosa thực hiện dự án. Căn cứ công văn này, Ban quảnlý Vũng Áng cấp giấy phép đầu tư cho Formosa. Sản xuất thép là lọai sản xuất đứng đầu trong các ngành sản xuất độc hại , với quy mô ban đầu 7,5 triệu tấn/năm tiến tới 10 triệu rồi tới giai đoạn ba 25 triệu tấn /năm, nhưng từ lúc lập tờ trình xin đầu tư cho đến khi cấp phép chỉ không đầy 5 tháng. Luận chứng kinh tế kỹ thuật và thiết kế cơ sở một dự án như vậy có thể thực hiện được trong thời hạn ba tháng? Chỉ riêng nghiên cứu báo cáo đánh giá tác động môi trường cũng cần số liệu khảo sát ít nhất 6 tháng, trong khi Dự an bắt đầu từ khảo sát thiết kế đến thiết kế tiền khả thi, sau khi được duyệt tức là được các cơ quan thẩm quyền chấp nhận đầu tư, mới bắt đầu làm thiết kế khả thi, và chỉ sau khi thiết kế khả thi được duyệt, tức là tất cả các báo cáo đánh giá, về an ninh quốc phòng, về phòng cháy chữa cháy, về tác động môi trường, về vệ sinh y tế, về tài chính, về tác động công nghệ và cạnh tranh, về lao động và an toàn lao động.v.v.. rồi mới chính thức được phép làm thiết kế cơ sở. Thiết kể cơ sở nếu được duyệt, sẽ là cơ sở để cấp giấy phép đầu tư. Những thủ tục như vậy là hết sức phức tạp. Nếu không nặng phong bì, thì thậm chí rất nhiều lần triệu tập cũng không bao giờ đủ thành phần chữ ký. Với một bộ máy đã quen được bôi trơn bằng phong bì, mà các quan chức thì vốn ăn không chưà một thứ gì, thì người ta cũng chẳng úp mở gì tại sao Formosa cái gì củng nhanh thế.

Ngoài việc phải xác định và truy nguyên cho ra đây có phải là vụ án tham nhũng không? Toà phải kết luận được luật pháp Việt Nam XHCN có đủ khả năng chống và chặn tham nhũng không. Tại sao? Nguyên nhân bất khả chống tham nhũng nằm ở đâu, ở “ý chí và quyết tâm của đảng” hay ở tính độc lập và hiệu lực tối cao của Luật pháp?


Mô hình đảng lãnh đạo toàn bộ và toàn diện mọi hoạt động chính trị và xã hội cuả đất nước, đảng quyết định nội dung của Hiến pháp, đảng chỉ đạo và lèo lái Quốc Hội, đảng phân công chủ tịch nước, đảng chỉ định thủ tướng và chính phủ, đảng đứng trên và đứng ngoài luật pháp v.v...có phải là nguyên nhân tạo ra tham nhũng không, có phải là nguyên nhân cuả mọi nguyên nhân không? 

Nếu Luật Pháp XHCN không thể chống được tệ tham nhũng, (thực tế suốt 35 năm nay là càng quyết tâm chống thì tham nhũng càng tăng, mức độ tham nhũng càng trầm trọng, thủ đọan tham nhũng càng tinh vi, và đối tượng tham nhũng càng ngày càng leo lên cao), thì những dự án gây hại cho môi trường và đời sống người dân từ sau ngày “đổi mới” năm 1986 tới nay sẽ không phải chỉ có Formosa. Sự tàn phá đất nước có nguyên nhân từ sự bất cập của hệ thống pháp luật phải do chế độ do đảng cộng sản cầm quyền chịu hoàn toàn trách nhiệm.

Tất cả các dự án được cấp phép đầu tư đều có yếu tố tham nhũng, hối lộ, mua bán chữ ký và bồi dưỡng các quan chức có thẩm quyền. Đó là một kết luận có ý nghĩa pháp lý.

Tất cả những dự án có tính chất gây hại môi trường, khoản tài chính dành cho việc xử lý môi trường đều được chủ dự án cố tình tách ra thành các khoản chi bồi dưỡng các chữ ký phê duyệt, đặc biệt các tiếng nói có ảnh hưởng nhất của bộ tài nguyên và môi trường. Đây là khoản chi hai bên cùng có lợi. Trong các dự án độc hại, chi phí cho hệ thống xử lý môi trường luôn chiếm khoảng 15-25% tổng dự tóan đầu tư và chiếm 10-15% trong kết cấu giá thành sản phẩm. Chia đôi khoản tiền 20% trong tổng vốn ban đầu, nhà đầu tư sẽ bớt được một khoản bằng 10% tổng vốn đầu tư ban đầu và giảm được 10% trong giá thành sản phẩm, tăng khả năng cạnh tranh, trong suốt cuộc đời khai thác dự án. 


Chúng ta không được quyền bỏ qua. Phải liệt kê tất cả các dự án đầu tư có yếu tố môi trường để rà xoát lại các quy chuẩn được phê duyệt như thế nào, thực tế đã được thi công và thẩm định ra sao, trong suốt thời gian khai thác, công việc giám sát và quan trắc được thực hiện như thế nào, môi trường đã bị tác động đến mức độ nào, có hiện tượng gây bệnh cho cộng đồng dân cư khu vực không, môi trường sinh thái có biểu hiện xuống cấp hay biến dạng sinh học không v.v..

Không, những kẻ làm tiền trên môi trường sống cuả cả một cộng đồng dân tộc, những kẻ vì tiền mà tiếp tay cho tội phạm làm biến dạng dòng giống người Việt phải bị đền tội. Ông Dũng có thể thảnh thơi thăm chùa và nghe hát, không một chút ăn năn, thậm chí thách thức dư luận? Không, nếu chính phủ này, nhà nước này không xử được chính phủ của ông Dũng, thì dân sẽ xử, đời này chưa xử được, thì đời sau con cháu cũng sẽ sẽ xử.

Toà phải kết luận được rằng, chế độ độc đảng cộng sản đã đẻ ra một thứ luật pháp được điều khiển bằng ý chí cuả một thiểu số người, là nguyên nhân huỷ hoại nguồn sống của 90 triệu dân việt Nam hiện nay và hàng trăm triệu dân Việt Nam trong nhiều năm sau.


Toà phải đưa ra được một kết luận rằng, nếu cốt thép có thể thay được bằng cốt tre, bê tông có thay được bằng bùn, thì những dự án nhà máy điện hạt nhân nếu được duyệt xây dựng sẽ là những quả bom nguyên tử giết chết hàng triệu người, và tạo ra một giống người Việt dị dạng cho hàng nghìn năm sau.


“theo chuẩn Việt Nam” tức chỉ đòi hỏi “một nửa tiêu chuẩn quốc tế”. Người Việt có khả năng kháng độc cao hơn các dân tộc khác, hay người Việt Nam tình nguyện sống ngắn hơn các dân tộc khác và sẽ phải chứng kiến những đồng bào cuả mình có dị, dị hình nhiều hơn các dân tộc khác?


Những ai đặt ra những tiêu chuẩn này, ai cho phép dùng các tiêu chuẩn ấy để phê duyệt các dự án đầu tư nước ngoài?


Nếu Formosa không bị đóng cưả, lượng chất độc được thải ra môi trường suốt 70 năm, theo cái tiêu chuẩn thấp kém và lạc hậu cuả chính phủ Việt nam hiện nay, con cháu sẽ phải chịu những gì? Tại sao một dự án độc hại như vậy lại được chọn để đặt vào Vũng Áng Hà Tĩnh mà không phải là chỗ khác? 

Như vậy tội phạm đầu tiên và trước hết thuộc về những kẻ cấp phép cho đầu tư một nhà máy thép có công nghệ lạc hậu và độc hại, của một chủ đầu tư nổi tiếng thế giới về phá hoại môi trường là tập đoàn Formosa, tại một địa điểm nguy hiểm bậc nhất với cả nước.


Theo báo Pháp luật Việt Nam, ngày 1/7/2014, tại khoản 7, Điều 4, Hợp đồng thuê đất ngày 6/2/2009 quy định “đảm bảo không thu hồi đất vì mục đích cộng đồng và phát triển kinh tế hay các mục đích khác; Đối với thu hồi đất vì lý do quốc phòng, an ninh, hai bên tiến hành thảo luận đi đến thống nhất bồi thường dứt điểm trước khi thực hiện”. Có nghĩa rằng, đất cho Formosa thuê, thực chất đã thành nhượng địa. Chính phủ Việt Nam không có quyền thu hồi, trừ một lý do duy nhất là quốc phòng an ninh, nhưng lại phải thương lượng bồi thường trước. Đó là loại hợp đồng, trong đó người thuê ra điều kiện cho người cho thuê. Người ta thấy cái thế của người ban phát. Giá thuê như cho, nhưng thu thì phải thống nhất bồi thường trước.

Tháng 1/2015, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định cấp cho Formosa 300 tỷ đồng từ ngân sách, xây nhà ở cho công nhân người Trung quốc. Điều khoản nào của luật đầu tư, của luật tài chính và luật ngân sách cho phép thủ tướng dùng ngân sách nhà nước cấp cho nhà đầu tư. Đây là việc vi phạm pháp luật của ông Dũng. Ông Dũng thương riêng Tập đoàn giàu kếch xù này hay sao? Có bao nhiêu nhà đầu trong nước tư xin nhà nước cho vay mà còn mỏi mắt? Có bao nhiêu địa phương xin chính phủ từng chục triệu để xây làm những cây cầu con khỉ. Với 300 tỷ, sẽ có hơn hai nghìn trường học cho con em miền núi. Luật lại quả 2% đối với mọi loại giải ngân là luật bất thành văn, nhưng không một đối tượng nào được loại trừ, bao nhiêu tiền quay lại ông Dũng

Vì vậy mà vụ án cấp phép cho Formosa phải được khởi tố. Và chính vụ án này mới là vụ án mà nhân dân Việt Nam hôm nay và con cháu người Việt những thế hệ sau chờ đợi.


Nếu chính phủ của chế độ này thoái thác, lẩn tránh hay không đủ năng lực xét xử thì có thể phải đứng ra bên cạnh, nhường chỗ cho một chính thể khác, một chính thể pháp trị căn cứ trên nguyên tắc thượng tôn pháp luật bằng một thể chế tam quyền phân lập, không phải thứ tam quyền “phân công theo chức năng nhưng thống nhất về chính trị” dưới sự điều khiển cuả đảng, bao gồm một nhóm người thuộc bộ chính trị, đứng ngoài và đứng trên tất cả.

“Vụ án Formosa” và vụ án “cấp phép Formosa” phải được truy tố hình sự cùng một lúc. Nếu tham “nhũng có ở mọi nơi , mọi chỗ, tham nhũng không chỉ kinh tế mà cả chính trị”, thì Toà không thể là một ngoại lệ . Toà có thể bị mặc cả, mua bán và dàn xếp trước. Cần phải có một công ty thám tử độc lập làm công việc điều tra thay cho tất cả các ban bộ của chế độ rất dễ bị mua được bằng tiền hoặc bằng rất nhiều tiền. Một công ty độc lập như vậy không thể tồn tại trong chế độ đảng trị. Mọi vụ án đều bị hoặc chính trị hoá, được điều khiển bởi hệ thống chính trị và phục vụ cho mục đích chính trị hoặc bị thao túng và phục vụ cho nhóm lợi ích. Sự thật và công lý không phải là mục đích cuả Toà án. Chính vì vậy mà chỉ còn một lựa chọn, hoặc sự thật, công lý hoặc chế độ. Còn chế độ trong đó chỉ có một đảng chính trị độc quyền tư tưởng và chân lý, thì không có sự thật và không có công bằng. 

Ai cũng biết như vậy. Chính những kẻ đang ăn cơm chế độ, cả những người tham gia thiết kế chế độ cũng biết như vậy. Nhưng mỗi người với những lý do riêng. Ngay trong đảng hiện nay, thậm chí ngay trong những người trên thượng đỉnh quyền lực, họ không phải là gỗ đá, và không phải là những vật thể không có cái nằm phía trên cổ, họ biết suy xét chân lý và có nhận thức. Nhận thức đẻ ra hành động. Người ta chờ đợi những điều kỳ diệu sẽ xảy đến từ chế độ.


Xử Formosa, và xử những kẻ tạo ra sự có mặt của Formosa tại Vũng Áng, chúng ta xử cả cái chế độ là nguồn gốc tạo ra tất cả mọi sự thối nát.

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

5 thôn xã Quảng Minh, tỉnh Quảng Bình biểu tình đòi bồi thường Formosa.

Hôm qua ngày 03/07/2017, khoảng 1,000 ngư dân 5 thôn thuộc xã Quảng Minh, tỉnh Quảng Bình vừa xuống đường biểu tình, đòi hỏi về việc đền bù thảm họa Formosa.
Theo tin từ FB Hội Anh Em Dân Chủ, ngư dân biểu tình thuộc giáo xứ Cồn Nam, đã tuần hành đến ủy ban nhân dân xã Quảng Minh, để đòi hỏi minh bạch về việc đền bù thiệt hại thảm họa môi trường do Formosa gây ra. Được biết,  có 2,000 hồ sơ đã được lập, phải được đền bù từ thảm họa. Nhưng chính quyền Quảng Minh đến nay chỉ giải quyết đền bù cho 04 gia đình. Người biểu tình muốn biết 1996 gia đình kia sẽ được giải quyết như thế nào. Sau khi Formosa làm biển nhiễm độc, người dân nơi đây đang lâm vào tình trạng thất nghiệp, đói nghèo. Nhưng chính phủ không có sự đền bù thoả đáng.
Hình ảnh trên các trang mạng xã hội cho thấy giáo dân, ngư dân tuần hành với những biển ngữ như “ Hãy trả lại biển sạch”, “Khởi tố Formosa và đồng bọn”. Trẻ em cũng tham gia biểu tình với những biểu ngữ như: “bố mẹ ơi! Tương lai của chúng con về đâu”, “ bác ơi, cứu cháu?”.
Chính sách đền bù cho nạn nhân của thảm họa Formosa hiện nay đang ở tình trạng nhỏ giọt, không minh bạch. Một phần là vì con số đền bù 500 triệu USD mà chính quyền CSVN tự thỏa thuận với Formosa là quá nhỏ bé, so với thiệt hại thực sự của người dân.

Đoàn Hưng / SBTN

Biển Bình Thuận đang bị đầu độc như thế nào?


Ngày 28/6 vừa qua, truyền thông nhà nước đưa tin, Bộ Tài nguyên - Môi trường đã chấp thuận cho Công ty TNHH Điện lực Vĩnh Tân 1 nhận chìm gần 1 triệu m3 bùn thải ra vùng biển thuộc xã Vĩnh Tân, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận. Đây là khối lượng bùn, cát sau nạo vét vũng quay tàu và khu bến chuyên dùng, phục vụ cho việc xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1.
Sự kiện một khối lượng bùn thải khổng lồ sắp được xả ra tại một địa điểm cách không xa khu bảo tồn thiên nhiên Hòn Cau (một trong 16 khu bảo tồn biển trên cả nước) đã gây xôn xao dư luận, đặc biệt là trong bối cảnh khu bảo tồn này đã phải lên tiếng kêu cứu vì tình trạng ô nhiễm do các nhà máy điện thuộc Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân gây ra suốt mấy năm nay.
Lý do Cty Điện lực Vĩnh Tân 1 đưa ra để được cấp phép xả đổ chất thải trên biển rất dễ được “thông cảm”. Tờ Pháp luật TP HCM ngày 3/11/2016 cho biết: “Theo hồ sơ xin phép Bộ TN&MT của công ty này thì khối lượng nạo vét đổ thải lớn. Nếu đổ thải, lưu giữ, xử lý trên đất liền thì phải có diện tích lớn nhưng địa hình tại huyện Tuy Phong phức tạp, không có mặt bằng để thực hiện.”
Quả vậy, Vĩnh Tân và khu vực xung quanh là một vùng đất chật hẹp: một bên là núi, một bên là biển, ở giữa là một dải đất hẹp, với địa hình phức tạp. Đây là khu vực vừa cách xa nguồn cung cấp than, vừa cách xa các trung tâm tiêu thụ điện năng, lại rất nhạy cảm về môi trường, với một khu bảo tồn biển chỉ cách đất liền vài km.
Vì thế, thật khó hiểu khi người ta lại cho xây dựng ở đây một trung tâm nhiệt điện khổng lồ, quy mô lớn nhất cả nước, với 5 nhà máy nhiệt điện than: Vĩnh Tân 1, Vĩnh Tân 2, Vĩnh Tân 3, Vĩnh Tân 4 và Vĩnh Tân 4 mở rộng. (Để hình thành mặt bằng trung tâm nhiệt điện người ta phải tiến hành san lấp hàng trăm ha mặt biển. Bãi xỉ của Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2 rộng hơn 60ha, với chiều cao thiết kế 27m. Tuy nhiên, mới sau hơn 2 năm hoạt động, nó đạt đạt độ cao 12m.)
Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2 đã hoàn thành và đi vào hoạt động từ ngày 9/9/2014. Cả hai tổ máy của Nhiệt điện Vĩnh Tân 4 đều đã thực hiện đốt than lần đầu thành công, dự kiến sẽ lần lượt đi vào hoạt động từ quý IV năm 2017 và quý II năm 2018. Ba nhà máy còn lại đều đang trong quá trình thi công.
Mới một trong tổng số năm nhà máy chính thức đi vào hoạt động mà hàng loạt vấn đề về môi trường đã xẩy ra xunh quanh trung tâm nhiệt điện này.
Mặc dù ra đời sau Khu Bảo tồn biển Hòn Cau nhưng các dự án của Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân vẫn được phép chồng lấn lên khu bảo tồn thiên nhiên này đến hơn 1.000ha. Điều này cho thấy là ngay từ đầu, vấn đề môi trường ở đây đã bị đặt xuống hàng thứ yếu. Ông Nguyễn Hữu Quý, Chủ tịch Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Bình Thuận, nhận định: “Chịu tác động ô nhiễm từ các nhà máy nhiệt điện ở Vĩnh Tân, các khu dự án khác, Khu bảo tồn biển Hòn Cau bị xóa sổ chỉ còn là vấn đề thời gian. Chất lượng nước biển tại đây cũng sẽ thay đổi không còn giữ được độ mặn đặc biệt như trước đây... Các đồng muối Cà Ná, Vĩnh Hảo còn bị khói bụi từ các nhà máy này tác động. Không sớm thì muộn diêm dân và các công ty muối ở những vùng này sẽ đối mặt với nguy cơ biến mất...”
Theo người dân địa phương, nước thải của Nhiệt điện Vĩnh Tân 2 xả ra biển, nóng hơn nhiệt độ bình thường của nước biển, khiến hải sản biến mất. Vào tháng 2, 3 hàng năm, tôm hùm con ở rạn san hô rất nhiều, nhưng nay cũng không còn. Nước dưới biển nằm ở độ sâu 10m lúc nào cũng nóng hâm hẩm, các rạn san hô gần bờ đều bị chết, ốc sò thì chết hả họng, cua tấp vô bờ chết thúi. Nước thải của Nhiệt điện Vĩnh Tân 2 xả ra biển gây ô nhiễm tới 5 lý, mỗi lần kéo lưới lên là thấy nước đỏ và nóng hâm hẩm.
Từ ngày 14-16/4/2015, hàng ngàn người dân địa phương đã đổ ra quốc lộ 1A đoạn chạy qua đây, khiến giao thông Bắc - Nam bị ách tắc hàng chục km, để phản đối việc Nhiệt điện Vĩnh Tân 2 thải bụi than và xỉ vào môi trường gây ô nhiễm nghiêm trọng, không chỉ trên đất liền mà cả một vùng biển rộng lớn.
Ngày 28/4/2017, trước việc nhiều hộ dân sống gần bãi chứa tro xỉ than trên phản ánh, hàng chục hecta cây trồng ở xã Vĩnh Tân bỗng lụi tàn rồi chết dần, gây thiệt hại cho sản xuất, UBND tỉnh Bình Thuận đã có văn bản giao Sở TN-MT phối hợp với UBND huyện Tuy Phong thông báo kết quả phân tích mẫu nước giếng, mẫu đất tại khu vực gần bãi chứa tro xỉ than của Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2 cho các hộ dân biết, đồng thời khuyến cáo người dân tạm thời không nên sử dụng nguồn nước ngầm (nước giếng) vào mục đích tưới tiêu cũng như ăn uống. Theo đó, kết quả phân tích hàm lượng Clorua trong nước ngầm của 3/4 hộ dân nơi đây vượt ngưỡng từ 1,2 đến 1,8 lần; hàm lượng Clorua trong 4/5 hồ nước phục vụ nhu cầu tưới tro xỉ vượt từ 1,05 đến 1,8 lần; hàm lượng tổng số muối tan ở một số nơi mặn và rất mặn.
Vùng đất từ Phan Rang đến Tuy Phong - Bắc Bình có khí hậu bán hoang mạc, khô nóng, nắng nhiều, lượng mưa ít nhất trong cả nước. Nguồn nước chính mà người dân Tuy Phong thường sử dụng là nước ngầm và nước giếng. Vì thế, việc tro và xỉ than của các nhà máy chỉ được xử lý đơn giản bằng cách quy tập vào bãi rồi tưới nước lên sẽ làm nẩy sinh hai vấn đề nan giải: (i) lượng nước tưới làm hao hụt nguồn nước ngọt vốn đã ít ỏi dành cho sinh hoạt của người dân cũng như phục vụ canh tác; và (ii) các chất độc trong tro và xỉ than vốn có hàm lượng rất cao, khi được tưới nước hoặc gặp trời mưa chúng sẽ ngấm vào mạch nước ngầm và sau một thời gian sẽ khiến toàn bộ vùng đất và vùng biển xung quanh bị nhiễm độc, bởi theo vòng tuần hoàn, cuối cùng nước sẽ chảy ra biển.
Quốc kỳ Trung Quốc đang tung bay tại Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1, và sẽ còn bay phấp phới ở khu vực xung yếu này trong hàng chục năm tới. Ảnh: Lê Anh Hùng
Đáng quan ngại hơn, trong 4 nhà máy nhiệt điện tại Vĩnh Tân (tổng công suất của hai nhà máy Vĩnh Tân 4 và Vĩnh Tân 4 mở rộng chỉ bằng Vĩnh Tân 3) thì Trung Quốc làm tổng thầu EPC đến 3 nhà máy là Vĩnh Tân 1, Vĩnh Tân 2 và Vĩnh Tân 3, đồng thời là chủ đầu tư của Vĩnh Tân 1, nhà máy vừa được Bộ TN-MT cho phép xả gần 1 triệu m3 bùn thải ra biển. (Theo mộtđiều tra mới đây của Trung Quốc, hơn 70% doanh nghiệp nước này vi phạm về môi trường.)

Mới một nhà máy chính thức hoạt động mà tình trạng ô nhiễm môi trường ở Vĩnh Tân đã nghiêm trọng như vậy thì khi tất cả các nhà máy của trung tâm nhiệt điện lớn nhất cả nước này đi vào vận hành tình hình còn trầm trọng đến đâu? Đó là câu hỏi mà có lẽ không một người dân Việt Nam nào muốn nghe câu trả lời.
Xem ra, giống như ở Vũng Áng (Hà Tĩnh), số phận một vùng biển quan trọng và nhạy cảm cả về môi trường lẫn an ninh quốc phòng của Việt Nam lại được người ta đặt vào tay Trung Quốc một cách rất chi là vô tư.
Câu hỏi mà công chúng Việt Nam muốn được giải đáp ở đây là: Trách nhiệm này thuộc về ai?

Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017

Hãy vững tin Quỳnh nhé!

Hôm nay, blogger mẹ Nấm, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh phải ra tòa. Họ đã ghép chị vào điều 88 BSHS, một điều luật mà mọi công dân có chính kiến khác biệt, có tinh thần vì quê hương đất nước đều có thể trở thành bị cáo dự bị trong tương lai.



Phiên tòa ngày 29/06/2017 được xét xử tại tòa án Khánh Hòa- Nha Trang, nghe đâu  sẽ xử " công khai ". Mặc dù cụm từ xử " công khai " chưa bao giờ được trọn vẹn trong những phiên tòa trước đây. Nhưng, vẫn hy vọng lần này! Sau nhiều lần lỗi hẹn trơ trẽn, sẽ có được một phiên tòa chính danh vốn được mệnh danh là cán cân của công lý mà tất cả thần dân đều mong muốn nhưng có lẽ chưa bao giờ chạm tới.

Đã có những án oan chất chồng, tiền đền bù án oan chắc có lẽ cũng lấy từ tiền thuế của người dân. Đôi lúc tự hỏi, người dân của đất nước này sao bỗng chốc lại như những con rối trong đôi mắt của những quan chức được cho là cầm cân nảy mực đến vậy!

Có bao nhiêu công an, bao nhiêu kiểm sát viên, bao nhiêu thẩm phán, bao nhiêu chánh án, làm việc đúng trách nhiệm và lương tâm của mình để xứng với mồ hôi và nước mắt của người dân đỗ xuống?

Hai chữ công bằng cho công dân sao lại khó khăn, khổ cực, và nhọc nhằn đến vậy ?

Một người phụ nữ như Quỳnh, đơn thân nuôi hai con cùng mẹ già và bà ngoại đã làm gì nên tội.? Không lẽ, ghép Quỳnh vào tội phản đối Trung Quốc xâm lấn biển đảo? Tội phản đối Formosa kẻ đã gây ra thảm họa bốn vùng biển?

Nếu vậy, thử hỏi những người nào rước Formosa vào để gây ra thảm họa thì ghép vào tội gì đây? Và, liệu những người đó có gánh nổi thảm họa đã xảy ra hay không?

Điệp khúc mà chính quyền hay nói là : " người ta đã nhận tội và đền bù 500 triệu đô la " nghe sao sòng phẳng đến vậy.

 Người dân có được đền bù thỏa đáng hay chưa?

 Người dân có thỏa mãn hay không?

 Người dân có trở về cuộc sống như trước đây hay chưa?

Sau hơn một năm biển đã an toàn và có cá trở lại hay chưa?

Hay vẫn là những câu trả lời bất nhất của các quan chức thuộc bộ tài nguyên môi trường đi ngược lại với lời của ngài phó thủ tướng Trương Hòa Bình?

Sở dĩ, phải đề cập lại thảm họa Formosa vì nó gắn liền với blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Một công dân như Quỳnh lẽ ra phải được trân trọng và sướng danh vì tấm lòng của mình dành cho quê hương biển đảo, dành cho môi trường môi sinh. Lẽ nào, lại là bị cáo cho một phiên tòa sắp tới?

Thật là tệ khi phải nói rằng, không một hội đoàn phụ nữ nào dám lên tiếng để nói về chị dù chỉ một lời. Không một tờ báo nhà nước nào dám nói lên chính kiến của mình về chị. Chỉ thấy họ mải mê vào những vụ án rửng mỡ như hoa hậu Phương Nga gì đó với tay đại gia Toàn Mỹ. Như vậy, hỏi sao xã hội không xuống cấp và suy đồi về mọi mặt.

Sau hơn tám tháng bị giam cầm kể từ ngày 10/10/2016, chị đã bị bắt, nhốt, cách ly người thân, quyền gặp luật sư cũng bị tướt đoạt. Nỗi nhớ hai con và gia đình chắc không thể nào diễn tả hết được. 

Không biết chị có được gặp mẹ và hai con của chị trong phiên tòa sắp tới?

Không biết luật sư của chị có được tranh biện đến cùng để bảo vệ cho chị?

Không biết phiên tòa lần này những người có trách nhiệm có nhận thức công tâm về công việc của mình hay không?

Bao nhiêu câu hỏi cứ xoay vần trong nỗi đau của xã hội, nỗi đau của đêm nay khi nghĩ về phiên tòa sắp tới. Và, cho dù có những con người vô tâm, vô cảm với vận mệnh đất nước đi nữa, thì vẫn còn đó hàng triệu triệu người vẫn bên em cho phiên tòa sắp tới, hãy vững tin Quỳnh nhé!